28/8/09

Đã quên chưa anh?

Đã xa nhau nên người ta chẳng còn nhìn nhau. Anh quay một hướng, tôi quay một hướng. Vì sao? Tôi cũng chẳng biết. Tôi không nhìn anh vì tôi chưa quên được anh. Tôi không nhìn anh vì tôi đang cố kìm nén cảm xúc thật của mình. Tôi không nhìn anh vì tim tôi đang nhảy múa trong lồng ngực.

Tôi thôi không còn để tóc tự do bay nhảy như ngày bên anh nữa. Giống như con tim, tôi cố không để nó tự do đập những nhịp đập mà nó mong muốn nữa. Tôi cố, nó cũng cố. Tôi mệt, nó cũng mệt

Tôi không cố níu kéo. Tôi đã biết kết quả là như thế. Tôi cũng đã hối tiếc vì duy nhất một món quà mà tôi không có cơ hội tặng anh. Tôi vui vì kỷ niệm. Tôi đau vì kỷ niệm. Nhìn trăng tôi cười, tôi đau. Nhìn sóng nước dập dìu tôi cười, tôi đau. Tất cả mọi thứ như chỉ mới ngày hôm qua đây thôi, vậy mà.

Ừ thì khi người ta chưa nguôi ngoai được niềm đau, người ta hay lôi cái kỷ niệm ra để mà gậm nhắm. Như con chuột gậm miếng phô mai, từ từ, nhỏ nhỏ cứ sợ mình vội vàng thì sẽ hết. Tôi cũng gậm nhắm từng ngày, từng ngày những kỷ niệm của tôi có anh bên cạnh. Sóng nước, trăng sao, bờ cát, tay ấm, môi mềm ... lần lượt được tôi mang ra mà nếm thử. Mỗi lần cắn vào kỷ niệm là mỗi lần tim chảy máu, thế mà chẳng hiểu vì sao tôi lại cứ thích lôi ra!

Anh hỏi tôi đã quên chưa? Anh hay nhỉ, anh nghĩ tôi là ai vậy, bao nhiêu đó mà quên dễ dàng như vậy sao? Anh có biết là bao đêm tôi nhớ anh đến cháy ruột gan, nhớ anh thức giấc giữa đêm, nước mắt ướt gối. Tôi muốn nói cho anh biết điều đó, nhưng để làm gì chứ? Để anh lại bảo tôi ngốc nữa à! Kệ tôi chứ! Mà anh có nhìn đâu mà biết.

Đọc tiếp...

27/8/09

Tui - dân miền Tây



Tui dân miền Tây chánh hiệu. Nhà nội - ngoại cách nhau hơn 7 cây số nên chắc không lai tạo từ đâu. Tuy có vài chỗ khác giữa hai nhà, như ông nội là nhà nho kiêm luôn thầy Đông y, ông ngoại tui là y sĩ chuyên xài tân dược.

Từ nhỏ tui mê mẫn những cuốn sách, những câu chuyện viết về miền sông nước, tuốt miệt Cà Mau, Phú Quốc thì thôi khỏi nói là tui mê.

Một trong những cuốn mà tui ngày ôm, đêm ấp là " Mùa con cúm núm kêu " của nhà văn Nguyễn Hồng Trang. Hai chị em tui đọc mấy lượt, rách tả tơi rồi còn mê tới tận giờ.

Bữa hổm, tui "order" trên mạng về một cuốn tái bản. Tối vác ra, leo lên giường, chân gác chữ ngũ để đọc, để nhớ cái thời nhỏ. Mới đọc được dăm ba trang tự dưng tui cụt hứng, quăng cái phạch xuống giường. Chồng hỏi sao, tui mới ấm ức mà kể lại. Truyện kêu là viết về tỉnh Minh Hải xưa, nay là Cà Mau, một vùng đất tận cùng đất nước, là nơi hội tụ dân miền Tây tứ xứ thế mà nhà văn sử dụng toàn từ phổ thông chánh tông.

Đây nè, dẫn chứng vài cái cho coi. Nhân vật trong truyện xưng là "tôi" nghe cũng hơi "sang" rồi, nhưng đúng, vì đang viết văn chứ hổng phải nói chuyện. Nhưng mà, trong truyện có khá nhiều đoạn đối thoại của nhân vật nghe ngượng và ngộ. Đại loại những câu như thế này:

"dạ, tôi vào liền" - đây là câu nói mà chú của nhân vật "tôi" nói với bà ngọai của "tôi". Ở miền Tây hổng có xưng tôi, hoặc tui, hoặc con, hoặc qua (do ảnh hưởng của người Ba Tàu). Ở câu này nếu đúng dân quê tui người ta sẽ nói "dạ, con vô liền thím ơi".

"cháu nói chú mới nhớ", dân miền Tây hổng có xài từ "cháu", quan hệ thì là chú - cháu, nhưng danh xưng thường là "tao - mày", "chú - con", "chú - mày". Đến đây người ta lại thắc mắc hông biết là xài "tao - mày" có thô thiển quá hông ta? Theo kinh nghiệm của tui, những lúc vui, cao hứng, cha và chú tui cũng xài "tao - mày" nghe rất thân thiện. Cái câu trên nếu sửa lại thành " mày nói chú mới nhớ" hoặc " mày nói tao mới nhớ" hoặc " con nói chú mới nhớ " thì quả thiệt rặt miền Tây

" không phải như vậy đâu cháu ạ", 17 năm sinh ra và lớn lên ở quê, thêm 8 năm nay vẫn đi về quê thường xuyên, tui chưa nghe ai xài từ "ạ". Từ này người ta dùng trong văn viết và văn nói của người dân đồng bằng Bắc Bộ, chỉ là từ đệm nhưng xài vô cái câu này nghe trớt quớt. Người dân quê tui người ta nói là "hổng phải vậy đâu mày ơi!"

Đọc mới 2 chương thôi mà tui thất vọng não nề, cái ham muốn trước đó muốn đọc lại cuốn sách này tan tành xác pháo. Tui thắc mắc hông hiểu sao hồi nhỏ mình mê dữ vậy, sao hồi nhỏ hổng phát hiện ra những cái này? Rồi quay ra nghĩ, đành rằng đây là truyện viết cho thiếu nhi, tại nhà văn giới thiệu là viết về miền Tây, mà tại sao những từ ngữ địa phương đặc trưng thế này lại sai? Có phải cho là trẻ con hổng biết gì như tui hồi xưa hông ta?

Đọc tiếp...

20/8/09

Hoa miền Phan Thiết

Tôi tuy không có năng khiếu chụp hình nhưng hay thích làm mẫu cho chồng chụp. Trong chuyến đi Phan Thiết vừa qua, vì không có chồng đi nên đành chụp hoa vậy, mọi người rãnh rỗi vào xem nha! Vẫn bằng cái máy compact cũ, Sony W35 7.2, ham máy mới lắm mà Bác không cho mua T_T

Sắc đỏ

Tóc tiên


Nhụy vàng

Nhụy vàng


Cúc dại

Cúc dại


Sắc vàng

Sắc vàng

Chăm chỉ

Chăm chỉ


Sắc sen

Sắc hoa


Rực rỡ

Rực rỡ


Khoe sắc

Khoe sắc


Nụ

Nụ hoa


Sầu lẻ bạn

Sầu lẻ bạn
Đọc tiếp...

Bài viết của cha

Bước ngoặt cuộc đời tôi

- Đăng trên báo TT ngày 03/05/2009 -

Mới đó mà đã 34 năm rồi. Niên học 1975-1976 tôi mới học lớp 11. Chính quyền Sài Gòn ra lệnh tổng động viên. Học sinh lớp 11 mà sinh năm 1957, tức đã bước sang tuổi 18, chỉ còn được tạm hoãn quân dịch vài tháng. Vì vậy, tôi cầm chắc phải đi lính mà đi lính lúc đó có nghĩa là... chết.

Về mặt lý thuyết thì thanh niên có trình độ học vấn lớp 11 sẽ được đi học trường hạ sĩ quan. Nhưng lúc đó chẳng ai còn tâm trạng nghĩ tới chuyện này mà chỉ nghĩ cách làm sao khỏi phải đi lính, nếu có bị bắt đi lính thì khỏi ra trận.

Trong lớp tôi có 17 nam thì có đến 13 anh đến tuổi như tôi. Từ đầu năm 1975 chiến sự ngày càng quyết liệt. Chúng tôi chẳng còn tâm trạng đâu mà học với hành. Ngày nào cũng bỏ học rủ nhau đi chơi hết nhà đứa này tới nhà đứa khác và ngày nào cũng nhậu. Có hôm nhậu xỉn lại kéo nhau vào lớp học môn tiếng Anh. Thầy năn nỉ “Các em nghỉ cho khỏe” nhưng chẳng đứa nào chịu nghe lại còn tranh xung phong đứng dậy đọc bài. Chỉ có trời mới biết lúc đó chúng tôi đọc tiếng nước nào! Ở nhà cha mẹ cũng lo sốt vó, ai khá giả hoặc quen biết thì lo chạy chọt.

Gia đình tôi thuộc loại nghèo, mẹ mất sớm. Cha tôi là một nhà nho - thầy thuốc đông y khá bảo thủ nên ông rất ghét chuyện chạy chọt, thật ra lúc đó có muốn chạy chọt cũng không được vì không có tiền và cũng chẳng quen biết ai. Hoàn cảnh của tôi thật bế tắc.

Cuối tháng 3-1975, năm học bế giảng sớm gần hai tháng. Trong số bạn cùng cảnh ngộ đã có người chạy được các loại giấy chứng nhận hoãn dịch tại chỗ, người được gia đình lo lót vào các sắc lính... khó chết, vài ba người không biết đi đâu mất. Riêng tôi về nằm nhà với đúng nghĩa đen gần hai tuần lễ. Những ngày ấy qua sóng đài phát thanh Sài Gòn của chế độ cũ, dẫu đã cố tình che giấu, cắt xén và bóp méo tin tức nhưng tôi vẫn biết chiến sự ngày một ác liệt và ngày càng gần Sài Gòn. Lúc đó tôi không nghĩ Sài Gòn sẽ được giải phóng sớm như vậy, mà tôi nghĩ chiến cuộc sẽ kéo dài và cuộc đời tôi chắc phải bước vào bi kịch.

Dì út của tôi vốn là người mộ đạo Phật, đến nhà xin cha tôi cho tôi vào chùa làm phật tử để trốn lính. Dì phải thuyết phục mãi ông mới đồng ý. Còn tôi lúc này ai bảo làm gì cũng làm miễn là khỏi đi lính. Mấy ngày sau dì út tới nói với cha tôi là đã lo được vào một chùa nhưng phải cúng dường tam bảo 100.000 đồng, đồng thời cha tôi phải đến giáp mặt hòa thượng làm cam kết mới được. 100.000 đồng thời đó khá lớn nên cha tôi còn do dự. Dì tôi và mấy chị tôi năn nỉ mãi ông mới chịu. Dì út hối chị tôi lo may cho tôi mấy bộ cà sa, tay nải... Tôi thì chẳng có ý kiến gì, chỉ nằm chờ đến ngày “xuống tóc quy y Phật pháp” mà không có chút cảm xúc.

Sáng sớm 30-4-1975, năm đó mưa đầu mùa sớm, trời âm u nhưng theo lời hẹn cha tôi đạp xe đến chùa ngoài thị xã gặp hòa thượng trụ trì để “cúng dường” và làm cam kết.

Tôi ở nhà hết ra ngồi trên ngạch cửa lại vào võng nằm vắt tay lên trán. Chiếc radio được mở thường trực để nghe tình hình chiến sự. Đến gần 9g cha tôi trở về bảo là không vào thị xã được vì ngoài đó thiết quân luật, lính tráng đầy đường. Ngoài lộ cái trước nhà tôi, qua mảnh vườn cây tạp lưa thưa tôi cũng thấy lính nghĩa quân và cảnh sát áo trắng đi lại nhiều hơn mọi ngày. Bỗng đài phát thanh Sài Gòn khọt khẹt rồi mất sóng. Tưởng cái radio dở chứng, tôi vỗ bộp bộp mấy cái nó vẫn không kêu.

Cha tôi ngồi uống trà và hút thuốc liên miên chẳng nói gì. Tôi cũng nằm co trên võng nhắm mắt nhưng không phải ngủ. Chiếc radio tự nhiên lại khọt khẹt, nhạc hiệu lạ phát lên, rồi tiếng nói của người đàn ông tự xưng “Tôi, chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh...”. Tôi bật dậy chạy đến ngồi sát bên radio. Cha tôi bảo mở to lên... Trên radio lại phát: “Tôi, đại tướng Dương Văn Minh...”. Rồi lời chấp nhận đầu hàng của người đại diện lực lượng quân giải phóng.

Cha tôi vỗ tay xuống bàn nhìn tôi nói to: “Thôi, hết chết rồi con! Dẹp chuyện tu hành đi. Lo học hành cho tới nơi tới chốn”. Rồi bài hát Nối vòng tay lớn vang lên thô mộc trên nền nhạc đệm đàn thùng...

Tôi phóng ra lộ, lính ở đâu nhiều quá. Từ bến tàu đổ ra, từ phía trên đổ xuống, ai cũng chỉ mặc áo thun, có người cởi trần, thậm chí có người chỉ độc chiếc quần xà lỏn trên người. Rõ ràng bây giờ họ đã là bại binh nhưng lại có rất nhiều người vui cười hớn hở và luôn miệng kêu:“ Hết chết rồi! Hết chết rồi!”.

Thế là cuộc đời tôi đã sang bước ngoặt mới và đi tiếp đến ngày hôm nay. Tôi thường nói với các con tôi: “Nếu không có ngày 30-4-1975 thì không biết cuộc đời cha sẽ đi về đâu, nhưng chắc chắn là cha sẽ không gặp mẹ con và tất nhiên là sẽ không có các con trên đời này”.

Đọc tiếp...