26/10/09

Nếu bị nhiễm HIV, bạn sẽ làm gì?

Tôi đã từng có một khoảng thời gian hoang mang cực độ, lo sợ rằng mình bị nhiễm HIV. Đừng vội mắng tôi dư hơi nghĩ bậy. Có nguyên do cả đó chứ. Có một lần tôi ra tiệm cho người ta cắt móng tay, tôi có mang theo dụng cụ của mình, nhưng xui sao, đang cắt, kềm hư, cô nhân viên dùng kềm ở tiệm. Vô tình, cô ấy cắt vào tay tôi và chảy máu. Tôi cũng chẳng để ý, cứ nghĩ như đứt tay bình thường. Sau này thì không còn xảy ra việc tương tự.

Nhiều tháng sau, tôi mắc một số bệnh liên quan đến hệ miễn dịch như: viêm da, viêm họng, viêm phụ khoa. Tôi đâm hoảng sợ. Dù chắc chắn 100% cả tôi và chồng đều sống lành mạnh, nhưng tôi vẫn luôn ám ảnh, liệu mình có nhiễm HIV không? Và chồng tôi thì hoàn toàn khỏe mạnh, tăng cân nữa là khác.

Tôi sống trong sợ hãi, tôi lo lắng không yên đến nỗi chồng phải phát cáu. Chồng tôi là người rất lạc quan, anh ấy hoặc cho rằng khả năng nhiễm bệnh của tôi rất thấp, hoặc cho dù có chuyện đó xảy ra thì cũng chẳng sao, sẽ đi cùng tôi đến cùng. Nhưng tôi không chịu được cảnh mình cứ tối ngày trốn trong sự hoang mang nhưng lại không dám một mình bước vào bệnh viện.

"Thật vô ích khi chống lại cái gọi là định mệnh" tự nhiên tôi ngộ ra điều ấy. Nếu định mệnh tôi xui xẻo mức ấy thì thà vui vẻ gặp nó còn hơn là cau có chống lại nó.

Tôi chỉ lo sau khi mình đi rồi gia đình sẽ thế nào, ba mẹ chắc là buồn lắm, chúng tôi còn 2 đứa em út chưa có nơi chốn đàng hoàng ...

Thuyết phục mãi chồng tôi đồng ý đến viện Pasteur để xét nghiệm máu, tôi thì sợ máu lắm nên thôi chịu, không dám đến, một trong 2 không có thì chắc 99,99% không sao (trừ khi chồng nằm trong tỉ lệ cực nhỏ người miễn nhiễm với HIV).

Trên đường về quê, tôi bảo với chồng, nếu chúng ta nhiễm bệnh thiệt thì sao? Chồng tôi nói chỉ lo cho tôi hay nghĩ lung tung, còn anh ấy thì dù mai chết cũng chẳng buồn, vẫn sống nốt ngày hôm nay thật đẹp. Tôi thì không được cái lạc quan đó. Tôi bảo nếu thế sẽ cố sống đến năm 30 tuổi, mỗi tháng sẽ dùng 1 ngày phép và 2 ngày cuối tuần cùng chồng đi biển, anh thích biển. Mỗi năm sẽ đi du lịch xa một lần, chụp nhiều hình và để dành cho ba mẹ xem dần. Sau này nếu mất đi, ba mẹ cứ lấy ra nhìn và cứ cho rằng chúng tôi đang đi du lịch đâu đó. Trừ chi phí cho khoản đi du lịch, thuốc men để duy trì sự sống tới năm đó, phần dư tiền còn lại sẽ đầu tư cho 2 đứa em út, bọn nhỏ chưa ra trường, chưa có người yêu mà.

Điều hối tiếc duy nhất là nếu thế tôi chẳng có diễm phúc được làm mẹ, 2 cái tên tôi dự định đặt cho con giờ chắc phải mang lên mạng mà tặng cho ai đó họ Đào, sinh năm 83 có vợ sinh năm 85 quá! Tên đặt theo phong thủy cũng tốt lắm à nhen!

Chiều hôm qua đã có kết quả xét nghiệm ... Nếu bạn là tôi bạn sẽ làm gì?

Bài đăng trên báo TT
Đọc tiếp...

1/10/09

Con trai trưởng thành

Con trai bao nhiêu tuổi được gọi là trưởng thành? 20, 25, 30 hay 40? Tôi không chắc lắm và không biết mọi người đánh giá cái trưởng thành dựa trên cái gì, tuổi tác, hình dáng, ... bản thân tôi đánh giá trưởng thành của con trai là cái đầu.

Đã là thân nam nhi phải đỉnh thiên lập địa, bởi mình không những sống cho mình mà còn cho ba mẹ, cho người phụ nữ sau này.

Tôi gặp không mấy nhiều con trai (tôi không gọi là đàn ông vì chưa xét tới việc trưởng thành, chưa trưởng thành thì vẫn như đứa trẻ, là con trai), nhưng cũng khá may mắn là những người ấy đều có cách trưởng thành khác nhau và vì thế giúp cho tôi thêm nhận định rõ ràng về sự trưởng thành của con trai.

Với tôi, trưởng thành bước 1 là tự đứng được trên đôi chân của mình ở bất kỳ đâu. Ngay cả tìm cho mình một việc làm đơn giản mà còn nhờ vả nữa thì sao lớn nổi. Hoặc thậm chí có người vẽ đường cho hươu chạy mà hươu thì ngại ngùng, đứng đó chờ chết đi hươu à. Không phải ai sinh ra cũng được người khác ưu tiên giúp đỡ tới cùng, suy cho cùng con trai tưởng mình là ai thế?

Trưởng thành bước 2 là có tiếng nói trong gia đình, với vợ con hoặc người yêu. Bạn đừng vội hiểu lầm mà gom cả những đứa con bất hiếu, quát mắng vào mặt cha mẹ nhé! Có tiếng nói là chứng tỏ mình có chính kiến, có lập trường, biết bảo vệ lập trường của mình. Cha mẹ ở một thế hệ trước, nên lắm khi cha mẹ không hiểu được việc mình làm hoặc bắt ta phải theo một hướng của cha mẹ mà xưa đúng nay lạc hậu.

Có tiếng nói với vợ con hoặc người yêu không phải theo kiểu gia trưởng, chồng chúa vợ tôi. Một người con trai trưởng thành sẽ biết cách tôn trọng đối phương và khiến đối phương phải tôn trọng mình. Không phải cứ vợ (người yêu) không cho ra khỏi nhà là đành lỡ hẹn với tất cả mọi người vì một lý do ... vợ tôi không thích thế.

Trưởng thành bước 3 là có tương lai hoặc chí ít biết nghĩ tới tương lai. Con trai gần 30 tuổi đầu chỉ chấp nhận làm công việc nhàn hạ với mức lương cũng nhỏ nhắn nốt thì tương lai ở đâu? Người xưa có câu " tam thập nhi lập", con trai 30 tuổi là tuổi tốt nhất để lập nghiệp, ấy thế nhưng mà khi đã ngấp nghé cánh cửa 30 mà con trai chưa chuẩn bị được 1 bậc thang nào thì lấy gì mà thăng tiến? Hay chỉ ngồi đó nhìn người ta làm hết việc này tới việc kia, toan tính này nọ, học hành đủ thứ mà cười người ta dư hơi, mà ganh tỵ sao người ta làm nhiều tiền? Sao con trai không biết nhìn những người bất hạnh hơn mình mà còn biết vươn lên?

... còn nhiều và nhiều thứ nữa để trở thành đàn ông thực thụ. Tôi có em trai nhỏ, tôi không biết nó rồi có trở thành đàn ông thực thụ như tôi nghĩ, tôi muốn hay không. Chí ít giờ tôi thấy nó biết cố gắng trong học tập, nó biết toan tính chuyện làm thêm này kia để chị bớt chi phí, ... Cứ biết thế trước đã, hy vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp.

P/s: Mong là những con trai đọc bài này đừng cho là tôi lên lớp dạy đời ai cả, tôi không mong trở thành cô giáo kiểu này đâu, chỉ là chia sẽ. Nếu giúp bạn có thể thành đàn ông thực thụ thì hay quá còn không bạn cứ hãy quên nó đi nhé!
Đọc tiếp...