
Có ít nhất một lần mình bỏ lỡ.
Lần đầu tiên là bỏ lỡ một bàn tay. Một bàn tay con trai nhưng nhỏ nhắn, mỏng manh. Bỏ lỡ vì chỉ kịp nhìn chứ chưa lần chạm vào vì mong manh quá. Cứ tưởng khi mình chạm vào đôi bàn tay kia sẽ vỡ tan như bong bóng xà phòng. Cứ tưởng khi mình chạm vào đôi bàn tay ấy sẽ không còn dang rộng cho mình nữa. Vì muốn để dành nên mình chỉ đứng nhìn. Nhưng cuối cùng rồi thì mình cũng bỏ lỡ cơ hội duy nhất trong suốt 3 năm để nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn. Giờ thì đôi tay ấy đã trở nên mạnh mẽ hơn, to lớn hơn để có thể che chở cho một người khác, không phải mình.
Mình từng bỏ lỡ mơ ước. Từ lúc nhớ được mình mơ thành cô giáo. Mình thích mặc áo dài, mình thích cầm phấn trắng, mình thích đối diện với bảng đen, mình thích mỉm cười với những ánh mắt ngây thơ đang hướng nhìn mình. Cuối cùng mình bỏ lỡ ước mơ của chính mình vì ước mơ của người khác. Bỏ lỡ lần này thấy hối tiếc nhiều lắm, nhưng mình thấy nó xứng đáng.
Mình từng bỏ lỡ một chuyến đi tình nguyện. Mình thích áo xanh tình nguyện, mình muốn thành cô giáo tình nguyện, mình muốn giúp đỡ người nghèo ở vùng đất xa xôi nào đó, mình thích cùng bạn bè sẻ chia những vui buồn sướng khổ của đời tình nguyện viên. Mình đã bỏ lỡ, cơ hội duy nhất vào năm 2. Bỏ lỡ để rồi nhìn thấy các em sinh viên tình nguyện mà mình tiếc nuối. Mình bỏ lỡ cũng vì một người. Cũng thấy hối tiếc nhưng mình thấy đáng, có thể không đi làm tình nguyện viên nhưng không thể làm con ngoan của ba mẹ được, phải không?
Mình từng bỏ lỡ một vị trí làm việc. Nhưng mình không hối tiếc, vì sau đó không lâu mình nhận ra bạn mình làm vị trí này tốt hơn mình mà.
Mình từng bỏ lỡ một người. Không biết tại sao lại bỏ lỡ, để đến giờ mình vẫn cảm thấy nguyên vẹn cảm giác tiếc nhớ. Mình đã bỏ anh lại trên một bãi biển, đầy gió, cát, sóng và trăng trải dài thành một vệt sáng lung linh huyền ảo làm người ta cứ tưởng nếu đặt được một chân lên đó mình sẽ đến được thiên đường.
Mình từng ước, giá đêm đừng qua, giá bờ biển kia kéo dài vô tận, để mình và anh cùng được nắm tay nhau đi dưới trăng, đi bên rì rào sóng vỗ. Anh lại cõng mình trên lưng, lại than sao mình nặng thế làm anh đau cả lưng. Anh lại ôm mình, và cát vùi lắp chân mình, và sóng liếm đôi bàn chân mình. Và trăng đừng lên cao, đừng để mình và anh xa nhau, để mình bỏ lỡ ...
Mình đã bỏ lỡ một lời hứa với anh mà mãi đến tận bây giờ vẫn chưa thực hiện được. Và có khi sẽ chẳng bao giờ lời hứa đó thành hiện thực. Có khi mãi mãi nó bị bỏ lỡ ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét